100 truyện hay mầm chồi lá theo chủ đề



tải về 427.86 Kb.
trang2/8
Chuyển đổi dữ liệu13.05.2018
Kích427.86 Kb.
#38297
1   2   3   4   5   6   7   8
- Thế thì tôi gọi nó là con tường
- Thế nhưng chuột lại khoét được tường ?
- Thế thì tôi gọi nó là con “chuột”.
- Thế nhưng mèo lại bắt được chuột.
Chủ nhà nghĩ một lát rồi bảo:
- Thế thì tôi lại gọi nó là con “mèo” vậy.
Người bạn vỗ tay cười và nói:
- Ôi thế thì “Mèo lại hoàn mèo” rồi!

CÂY TÁO THẦN


Ngày xửa ngày xưa, đã lâu lắm rồi, có một cây táo thần mọc trong vườn ở ngoại ô thành phố.
Hàng ngày, bọn trẻ thường đến chơi ở đó, nô đùa xung quanh cây táo và bứt những quả táo ngon trên cành cùng chia nhau ăn. Một hôm, có một cậu bé không biết từ đâu đến, cậu bé cau mày nói với bọn trẻ:
- Này chúng mày, vườn này là của tao, tao đã mua từ trước. Cây táo này của tao, chúng mày đi chỗ khác mà chơi. Cấm không được đến đây nữa.
Nghe vậy, bọn trẻ rất buồn, tất cả cuối đầu lặng lẽ ra về, chỉ còn cậu bé hốc hách ở lại.
Cây táo biết tất cả mọi chuyện. Bằng phép lạ nó làm cho cậu bé ngủ thiếp đi dưới gốc cây và cũng bằng phép lạ nó làm cho cậu bé nằm mơ. Cậu bé mơ thấy trên thân cây táo có một cái hốc rất lớn. Cậu cảm thấy bụng đói cồn cào. Cậu bé trèo lên cây và định bứt táo để ăn. Nhưng mỗi khi tay cậu bé sắp chạm vào một quả táo thì cành táo lại quay đi chỗ khác và quả táo lại rơi vào trong cái hốc to tướng ở thân cây. Cứ như vậy cho đến khi tất cả táo trên cành rơi hết vào hốc, chỉ còn trơ lại một quả trên cành.
Cậu bé ngồi dưới gốc cây và khóc. Đến lúc đó cây táo mới cất tiếng hỏi:
- Tại sao cháu khóc?
Cậu bé mếu máo trả lời:
- Ông ích kỷ quá. Ông ăn hết cả táo, ông không cho cháu một quả nào. Cháu đói lắm rồi, ông ạ.
Cây táo cười và nói:
- Cháu có nhớ là cháu đã đuổi hết tất cả các bạn không? Các bạn cũng muốn ăn táo của ông nhưng cháu không cho các bạn một quả nào, như vậy cháu có ích kỉ không?
Cậu bé nhớ lại lúc các bạn buồn rầu ra về, cậu bé thấy ân hận vô cùng. Cậu bé ngước nhìn cây táo và nói:
- Vâng cháu biết lỗi rồi!
Cây táo cất tiếng cười vang, rung cả cây, làm cho quả táo còn lại rơi trúng đầu cậu bé, cậu bé giật mình tỉnh giấc. Cậu bé ngơ ngác nhìn xung quanh, cậu bé thấy mình vẫn đang nằm dưới gốc cây. Cái hố to tướng trên cây táo biến mất. Cây táo vẫn đứng yên lặng và trên cây vẫn sai trĩu quả.
Cậu bé chồm dậy, nhớ đến giấc mơ, cậu vội chạy đi gọi các bạn:
- Này các bạn ơi! Quay lại đây chơi đi. Mình xin lỗi các bạn vì đã đuổi các bạn đi.
Thế là tất cả cùng nhau chạy ra vườn. Cậu tự mình trèo lên bứt những quả táo chín ném xuống cho các bạn. Các bạn lại cười đùa, vui vẻ. Cậu bé chợt hiểu rằng điều hạnh phúc nhất trên trái đất này là cùng chia sẻ niềm vui với mọi người.

BA NGƯỜI BẠN


Chim Sẻ, Ếch và Cào Cào là ba người bạn thân. Một hôm, cả ba đang nhảy nhót vui chơi thì gặp một cái ao to. Chim Sẻ nói:
- Tôi không thể nhảy qua cái ao này được. Tôi phải bay qua nó và đợi các bạn ở bên kia ao nhé.
Ếch phàn nàn:
- Tôi không nhìn thấy một lá cây súng nào trên mặt ao. Do đó, tôi không thể nhảy qua ao được. Tôi chỉ còn cách bơi qua ao thôi.
Cào Cào bình tĩnh nói với hai bạn rằng:
- Tôi không thể nhảy hoặc bay qua ao được và cũng không biết bơi. Nhưng chúng ta cùng nhau hợp sức thì cả ba chúng ta đều sang được bên kia bờ ao.
Cả chim Sẻ và Ếch đều hỏi:
- Bằng cách nào hả bạn Cào Cào?
Trước hết bạn chim Sẻ bay lên cây mang về đây một chiếc lá to. Tôi ngồi lên trên chiếc lá còn bạn Ếch bơi và đẩy chiếc lá đó qua ao.
Khi cả ba sang được bên kia bờ ao, chim Sẻ hỏi:
- Này bạn Cào Cào, tôi có công mang chiếc lá về và bạn Ếch có công đẩy chiếc lá đó qua ao. Còn bạn thì làm gì?
Cào Cào vui vẻ trả lời:
- Tôi đã nghĩ ra kế hoạch qua ao và kế hoạch đó đã giúp đưa cả ba chúng ta sang được bờ ao bên này. Bạn có đồng ý như vậy không? Và bây giờ chúng ta lại cùng nhau vui chơi được rồi.
Chim Sẻ, Ếch đều nhảy lên mừng rỡ tán thành. Thế là cả ba bạn cùng nhau nhảy múa tiếp tục cuộc vui chơi của mình

QUẢ TÁO CỦA AI


Vào cuối mùa thu nọ, trên cây táo đầu rừng chỉ còn sót lại một quả táo chín vàng. Trông quả táo thấy ngon lành làm sao.
Một hôm nhân cuộc dạo chơi, Thỏ đi ngang qua nhìn thấy rất muốn hái, nhưng quả táo chín ở cành cao quá, Thỏ không sao với tới được. Gần đó cũng có một cây cao, Quạ Đen đang ngồi ung dung rỉa lông rỉa cánh, vui đùa với gió và những chiếc lá đang bay bay. Thỏ trông thấy Quạ Đen liền gọi:
- Bạn Quạ Đen ơi! Hái giúp tôi quả táo chín với!
Nghe xong, Quạ Đen bay sang hái giúp ngay. Nhưng vì táo chín quá, khi Quạ Đen vừa động vào, quả táo rơi ngay xuống lưng Nhím đang đi qua. Bỗng dưng được một quả táo ngon, Nhím liền ôm quả táo chạy ngay, không cần biết của ai.
Thấy thế, Thỏ vội kêu:
- Bạn Nhím ơi! Quả táo chín là của tôi đấy! Bạn cho tôi xin!
Nhím nói:
- Quả táo chín rụng, tôi bắt được mà!
Thỏ đáp lại:
- Tôi tìm thấy quả táo chứ! Quả táo này là của tôi!
Vừa lúc đó, Quạ Đen bay tới và bảo:
- Quả táo này tôi hái đấy!
Thế là cả ba bạn cùng kêu lên:
- Táo của tôi! Táo của tôi!
Mặc dù đứng khuất sau gốc cây to, nhưng bác Gấu đã nghe rõ đầu đuôi câu chuyện. Bác Gấu đi tới chỗ ba bạn và nói:
- Các cháu đừng tranh cãi nữa! Cả ba cháu cùng nói đúng. Song không nên tranh giành nhau như vậy. Hãy bổ quả táo ra làm ba phần, mỗi cháu nhận một phần!
Ba bạn nghe ra thấy phải. Nhím nhanh nhẹn liền bổ quả táo ra làm bốn phần rồi đưa một phần mời bác Gấu và nói:
- Chúng cháu mời bác! Chúng cháu cảm ơn Bác vì Bác đã dạy chúng cháu biết phân xử công bằng. Ba phần còn lại Nhím chia cho hai bạn và mình.
Bốn bác cháu vừa ăn táo vừa nói chuyện vui vẻ. Sau đó các bạn cùng nhảy múa cho bác Gấu xem

HOA BÌM BÌM


Ngày xửa ngày xưa, các loài hoa chưa có màu sắc như bây giờ. Một hôm, có một cô tiên từ trên trời bay xuống, áo của cô có dải lụa bay phấp phới, xanh, đỏ, tím, vàng rất đẹp.
Bên bờ giậu, Bìm Bìm cố vuơn mình để ngắm cô Tiên xinh đẹp, rực rỡ. Bỗng cô Tiên sà xuống bên Bìm Bìm và hỏi: “Bìm Bìm ơi! Có thích những màu ở áo tôi không?”. Bìm Bìm trả lời:
- Em thích lắm, nhất là màu tím. Cô Tiên nói:
- Thế thì cô sẽ cho mấy viên ngọc quý có thể hóa phép ra các màu mà em thích. Nói xong, cô Tiên đưa cho Bìm Bìm 4 viên ngọc lóng lánh rồi bay đi mất. Bìm Bìm cảm ơn cô Tiên rồi vuơn lên cao nữa. Thấy trên giàn có chùm nụ muớp, Bìm Bìm nghĩ thầm: “Ta sẽ cho nụ muớp một viên ngọc mới đuợc!”. Và Bìm Bìm tung viên ngọc vàng vào chùm nụ mướp. Tức khắc nụ mứơp nở ra một đóa hoa vàng sáng rực cả góc vườn. Ong và bướm rủ nhau đến xem tới tấp.
Bìm Bìm lại tụt xuống phía dưới, thấy mấy cây mào gà sắp nở hoa: “À, ta phải cho các bạn nàyviên ngọc màu đỏ mới được!”. Và Bìm Bìm tung viên ngọc màu đỏ vào đám nụ hoa mào gà. Tức khắc đám nụ nở ra một đám hoa đỏ thắm đẹp như màu cờ. Mấy chú gà trống tưởng là mào của mình.
Bìm Bìm nhìn lên trời thấy toàn mây trắng, Bìm Bìm nghĩ thầm: “Phải tung viên ngọc màu xanh lên trời mới được!”. Và Bìm Bìm tung viên ngọc màu xanh lên trời. Tức khắc mây trắng biến đâu mất. Trời trong xanh soi bóng xuống mặt hồ nước cũng trong xanh.
Bìm Bìm bỗng nhớ đến viên ngọc màu tím, màu tím mà Bìm Bìm rất thích . Bìm Bìmtung viên ngọc màu tím lên đầu mình. Tức khắc Bìm Bìm nở hoa màu tím dịu như áo cô Tiên. Cô Tiên mà trông thấy chắc cũng phải khen: “Bìm Bìm tím đẹp quá!”

CHIM GÁY VÀ KIẾN


Một hôm kiến khát nước quá, bèn bò xuống suối uống nước, chẳng may trượt ngã, kiến bị dòng nước cuốn đi. Chim gáy đậu trên cây, thấy kiến bị nạn, vội vã bay đi cắpmột cành khô thả xuống nước để cứu, kiến bám vào cành cây và thoát chết.
Ít lâu sau, chim gáy đang đậu trên cây rỉa lông, rỉa cánh, không trông thấy người đi săn nấp sau bụi cây. Người đi săn giương cung lắp tên …Kiến thấy chim gáy gặp nguy, vội vàng bỏ đến đốt thật đau vào chân người đi săn. Bị kiến đốt đau quá, người đi săn bật kêu lên một tiếng. Nghe tiếng động chim vỗ cánh bay đi. thế là chim Gáy thoát nạn.

ĐÀN NGỖNG TRỜI


Ngày xưa, có hai vợ chồng già sinh được một cô con gái và một cậu con trai. Một hôm người mẹ dặn con gái:
- Con gái yêu quí! Bố mẹ đi làm xa, con ở nhà trông em, đừng đi chơi xa. Lúc nào mẹ về sẽ có quà cho các con.
Bố mẹ đi làm. Ở nhà chơi mãi cũng chán. Cô bé liền đặt em ở thảm cỏ cạnh cửa sổ rồi chạy đi chơi với các bạn. Bỗng nhiên có một đàn ngỗng trời ở đâu bay tới, ngỗng sà xuống quắp chú bé bay đi mất.
Khi cô bé về nhà thìchẳng thấy em đâu cả. Cô bé tìm khắp nơi, gọi khan cả cổ,khóc hết cả nước mắt mà vẫn không tìm thấy em. Cô bé chạy ra cánh đồng và nhìn thấy đàn ngỗng trời. Cô chạy mãi, chạy mãi và gặp một cái bếp lò ở bên đường. Cô bé hỏi:
- Bếp lò ơi! Đàn ngỗng trời mang em tôi đi hướng nào? Bếp lò chỉ giúp tôi với!
Bếp lò trả lời :
- Hãy cho thêm củi vào lò hộ tôi, tôi sẽ chỉ đường cho!
Cô bé lấy củi cho vào lò. Bếp lò chỉ đường cho cô bé, cô bé lại chạy tiếp. Cô trông thấy một cây táo chín mọng, cành trĩu xuống đất.Cô bé hỏi :
- Cây táo ơi! Đàn ngỗng trời mang em tôi đi hướng nào? Táo chỉ giúp tôi với!
Cây táo nói:
- Hãy hái những quả táo chín trên cây hộ tôi, tôi sẽ chỉ đường cho!
Cô bé nhanh tay hái hết những quả táo chín. Cây táo đã bớt nặng và vươn cao cành, lá chỉ đường cho cô bé. Cô bé lại chạy tiếp, cô nhìn thấy một dòng suối. Cô bé hỏi:
- Suối ơi, đàn ngỗng trời mang em tôi đi hướng nào? Suối chỉ giúp tôi với! Dòng suối nói:
- Hãy nhấc hòn đá chắn bỏ dòng đi để cho suối nước chảy, tôi sẽ chỉ đường cho! Cô bé đẩy hòn đá lên bờ. Suối reo mừng, nước chảy ào ào. Suối chỉ đường cho cô bé, cô bé chạy tiếp, chạy đến khu rừng rậm thì không còn con đường nào nữa. Cô bé tần ngần, bỗng cô trông thấy một con Nhím đang bò. Cô bé hỏi:
- Nhím ơi! Đàn ngỗng trời mang em tôi đi hướng nào? Nhím chỉ giúp tôi với. Nhím nói:
- Nào cô bé, hãy đi theo tôi.
Nói rồi, Nhím cuộn người lại như quả bóng và lăn đi. Cô bé chạy theo Nhím. Đến một túp lều, cô bé nhìn thấy mụ phù thủy đang ngồi quay sợi, còn em cô đang ngồi bên cửa chơi với quả táo vàng. Cô bé nhẹ chân chạy tới chỗ em ngồi, vội vàng bế em lên và bỏ chạy.
Một lúc sau, mụ phù thủy mới biết là chú bé đã biến mất. Mụ hét đàn ngỗng trời đuổi theo để bắt chú bé. Cô bé chạy rất nhanh, nhưng khi ngoảnh lại, cô đã thấy đàn ngỗng trời đang bay tới.
Cô bé đến bên bờ suối và van xin:
- Suối ơi! Hãy giấu chị em tôi với!
Suối chỉ cho hai chị em trốn trong một hốc đá bên bờ suối. Đàn ngỗng trời bay qua nhưng không nhìn thấy. Hai chị em cám ơn Suối và đi tiếp. Đàn ngỗng trời thấy hai chị em tụt lại đằng sau, chúng bèn quay cả lại. Cô bé chạy tới cây táo và van xin:
- Táo ơi! Hãy giấu chị em tôi với!
Táo xòa tàn che kín hai chị em. Đàn ngỗng trời bay lượn vòng quanh cây táo, nhưng không tìm thấy hai chị em.
Đàn ngỗng bay xa rồi, hai chị em cám ơn cây táo rồi chạy tiếp về nhà. Chạy một lúc, lại thấy đàn ngỗng xuất hiện trên trời, vẫy cánh kêu ầm ĩ.
Cô bé cõng em chạy vào cái Bếp Lò:
- Bếp Lò ơi! Hãy giấu chị em tôi với! Bếp Lò giấu hai chị em dưới cái thùng to. Đàn ngỗng nhìn quanh bếp không thấy, chúng kêu la ầm ĩ rồi quay về với mụ phù thủy.
Hai chị em vô cùng mừng rỡ, cám ơn Bếp Lò và cõng nhau về nhà. Từ đó lúc nào cô bé cũng để em ở cạnh mình và không đi đâu nữa. Chiều bố mẹ về có quà cho cả hai chị em.

NAI NGỌC
Trên đỉnh một ngọn núi vùng cao có một mỏm đá xanh giống hệt hình một em bé xinh xắn cưỡi trên một con voi con.


Ở trên cao, những tia nắng vàng mát dịu, những hạt mưa trong vắt, sáng như ngọc thay nhau tắm gội cho mỏm đá. Gío từ biển khơi phía đông , từ núi cao phía tây rì rào nhè nhẹ kể cho mỏm đá nghe rất nhiều chuyện kì lạ của những miền đất xa xôi. Các lòai chim vươn cổ cất giọng hát cho mỏm đá nghe những điệu hát hay nhất của lòai chim.
Một buổi sáng, mỏm đá hình người bỗng nhiên rùng mình, khẽ cựa quậy rồi từ từbiến thành một cậu bé xinh đẹp chưa từng thấy. Cậu bé đứng yên lặng, mở to mắt nhìn núi, nhìn mây mỉm cười vui thích rồi thong thả bước xuống núi. Đến bên nương lúa thì cậu cất tiếng hát. Tiếng hát của em vang khắp nương rẫy, núi rừng. Tiếng hát mới hay làm sao, lôi cuốn như hoa thơm quyến rũ ong vàng, bướm trắng. Nghe tiếng hát lạ lùng, thú rừng bắt đầu nhảy múa nhịp nhàng theo. Tiếng hát khoan thai, thú rừng nhảy chậm, tiếng hát dồn dập, thú rừng nhảy nhanh.
Dân làng vây quanh em bé, mùng rỡ như gặp được tiên, họ đặt tên cho em là Nai Ngọc và đưa em về sống chung với dân làng.
Tiếng hát của em khiến cho mọi người làm việc không biết mệt mỏi, tiêu tan mọi buồn nản, khiến cho nương đầy lúa, rẫy đầy bông, rừng núi nở đầy hoa.
Nhưng rồi một ngày kia, kh Nai Ngọc đang cùng dân làng làm việc trên nương thì thấy bốn phương lửa cháy rừng rực, tiếng chuông, tiếng trống dồn dập nổi lên. Lệnh truyền của già làng vang khắp nơi:
- Giặc sắp lên cướp phá quê ta! Chúng kéo đi đông như lá rừng, nhanh như chớp giật. Ai là người thương cha, thương mẹ, ai là người thương đất nước ông bà, hãy mau ra đánh giặc!
Nghe vậy, dân làng bỏ cả công việc. Từ thanh niên trai tráng đến cụ già hết thảy đều cầm tên nỏ giáo mác cùng già làng đi đánh giặc. Nai Ngọc cũng cầm khiên đao, theo đoàn quân ra trận. Nai Ngọc trèo lên mỏm núi cao rồi cất tiếng hát. Giữa tiếng binh khí va nhau, giữa đám quân hỗn độn, tiếng hát trầm bổng của Nai Ngọc cứ vang lên, vang lên. Nghe giọng hát, quân địch sững sờ ngừng tay đao kiếm, rồi binh khí tụt khỏi tay rơi xuống đất lúc nào không hay biết. Chúng từ từ ngã xuống ngủ say như chết dưới những đàn voi, ngựa và không tỉnh lại được nữa.
Gìa làng và dân làng hết lòng ca ngợi Nai Ngọc. Gìa làng thưởng cho Nai Ngọc một trăm con voi ngà vàng, một trăm con chó quý nhưng Nai Ngọc chỉ lắc đầu cười. Em cùng bà con dân làng trở về nương rẫy, sớm chiều Nai Ngọc lại cất tiếng hát cho bà con nghe.

LỜI RU CỦA TRĂNG


Các bạn nhỏ của trăng ơi, trong một ngày các bạn làm bao nhiêu việc, nào đi học mẫu giáo, khi về nhà còn phải xâu kim giúp bà, nhặt rau giúp mẹ …Trăng thì không nhiều việc như các bạn. Trăng chưa bao giờ phải rửa mặt đánh răng vì trăng chẳng ăn gì và cũng không hề nghịch bẩn. Trăng chỉ có một việc là chiếu sáng cho các bạn thôi.
Tuy vậy, các bạn đừng tưởng trăng nhàn rỗi lắm. Vì thực sự đâu phải chỉ chiếu sáng, trong lúc chiếu sáng còn biết bao nhiêu việc phải làm. Này nhé, đêm khuya khi các bạn ngủ rồi, trăng len qua các song cửa sổ, trăng đem về cho các bạn bao điều thích thú khi các bạn nằm mơ. Nói thật đấy, chẳng tin các bạn thử nhắm mắt lại xem. Các bạn thấy chưa “Những khu rừng trải ra vô tận dưới ánh trăng, sông hát lên niềm vui của mình, những sợi rong xanh biếc chập chờn. Những con cá không muốn ngủ, cứ bay lượn lấp lánh suốt đêm …”
Này các bạn, có nhiều bạn cũng giống như những con cá, ham chơi quá, không muốn ngủ. Thật ra, khi ngủ có phải thời gian mất đâu. Ngủ, đó là đi tới một cuộc sống thần tiên khác. Trong lúc ngủ, người ta mơ thấy những điều khi thức không thấy được.
Chẳng hạn, bạn có thể thấy mình lái con tàu vũ trụ bay vút lên không trung, mặc dù chưa bao giờ bạn lái một chiếc máy bay nào cả. Bạn có thể gặp bố bạn mãi tận ở một mặt trận xa xôi. Bố bạn khoác vải dù, áo ướt hơi sương, lá ngụy trang trên mũ xào xạc ánh trăng. Những bạn mồ côi còn có thể gặp được cả cha mẹ mình. Nếu như không có giấc ngủ, các bạn sẽ thiệt thòi đến nhường nào. Hãy ngủ đi, hãy ngủ đi các bạn.

CÓ MỘT BẦY HƯƠU


Một bầy Hươu con rong chơi trong rừng xuân. Bầy sàn sàn cùng một lứa tuổi. Các cậu Hươu béo mập đầu mang gạc, nhưng có những đôi mắt đen rất to.
Tất cả đều khoác những tấm áo mới, mịn như nhung, màu nâu hoặc màu vàng, điểm những dấu hoa trắng.
Bầy Hươu con rong chơi thỏa thích. Đang chơi thì bỗng có một cô Hươu bé bỏng đi tới. Cô bước tập tễnh trông rất vất vả. Một chân sau của cô bị liệt. Bộ lông của cô xơ xác, đầy những vết bùn.
Cô Hươu nói giọng khẩn khoản:
- Các bạn ơi! Cho tôi đi ăn cùng với nhé! Các cậu Hươu nghe tiếng tiếng liền ngẩng lên, các cô Hươu cũng vậy. Họ đua nhau mời:
- Bạn vào đây! Ăn đi rồi chúng tôi lấy thêm mấy chiếc búp nữa thật ngon …
Cô Hươu tàn tật ăn rất ngon lành, cảm động nhìn các bạn Hươu. Bầy Hươu thương người bạn tàn tật quá. Con nào cũng ngó xuống chân, sung sướng khi nhìn thấy bốn cẳng chân nhẹ nhõm của mình vẫn còn nguyên vẹn. Càng sung sướng chúng càng thương. Chúng chém bao nhiêu là chồi non chất thành một ôm dưới chân bạn.
Một bác Hươu già từ trong rừng đi tới. Thấy bầy Hươu con giúp bạn, bác Hươu già vừa lòng lắm, Bác đứng nhìn mà cặp gạc lắc lư và những túm lông trên cổ cứ rung rinh.

HOA DÂM BỤT


Cô Hoa Huệ trắng muốt, thơm ngào ngạt, cao dỏng lên, mảnh dẻ, kiêu kì.
Cô Hồng Nhung đỏm dáng một cách kín đáo, áo của cô đỏ thắm, óng ánh những giọt sương. Tuy ở cùng với nhiều chị em nhà hoa nhưng ít khi cô Hồng Nhung trò chuyện với ai.
Các cô Thược Dược sặc sỡ, áo các cô nhiều màu, miệng các cô lúc nào cũng nói cười toe toét …
Trong vườn muôn loài hoa đua nở, nhung ít ai nhắc đến hoa Dâm Bụt.
Dâm Bụt quanh năm đứng ở bờ ao. Các cô biết mình là con nhà nghèo, nên chỉ quây quần với nhau, không dám chơi với các chị em nhà hoa khác. Nhụy của các cô dài và cong xuống như cái cần câu nhỏ xíu. Thỉnh thoảng các cô lại đung đưa màu đỏ của mình, đùa với mấy chú Ếch Nhái ăn tham. Mấy chú Ếch nhái khờ khạo nhảy tót lên, đớp một cái vào cánh hoa đỏ rực kia, rồi lại rơi tõm xuống nước. Các chú nhai rồi nhả ra, cằn nhằn: “Nhạt, nhạt, nhạt, …”. Tiếng ấy lan ra mãi vang lên khắp mặt ao hồ. Tuy vậy, hôm sau vẫn có những chú Ếch, Nhái khác đến mắc mưu đùa của các cô hoa Dâm Bụt.
Cẩm Chướng xì xào với nhau từ xa:
- Xem kìa, bọn chúng không dám đứng cùng với chúng mình, phải ra bờ ao hàng dậu.
- Đã gọi là hoa mà lại chẳng thơm, không ai thèm cắm lên bình, không ai thèm chăm bón, chả ai thèm hát tặng nhau.
- Hoa gì mà chẳng hoa nào thèm chơi với, phải chơi cùng Ếch Nhái!
Một hôm, bọn hoa Cẩm Chướng mách với chị chủ vườn:
- Chị ơi, chị xem, bọn hoa Dâm Bụt vô tích sự thế, chị để chúng làm gì cho phí đất? Bọn chúng em còn nở cho chị cắm vào bình, cho vườn chị đẹp …
- Bọn chúng em tặng chị hương thơm. Các cô hoa Huệ nói theo.
Chị chủ vườn nghe, ngẫm nghĩ các cô hoa nói cũng có lí “Các loài hoa mỗi người một vẻ, kẻ đẹp, người thơm, còn hoa Dâm Bụt chẳng có tích sự gì, mà lại nở lan tràn khắp triền ao, bờ dậu …”. Rồi chị chủ nhà lấy dao đốn tất cả các rặng Dâm Bụt đi, các cành to phơi làm củi, lá ủ làm phân bón.
Từ đó, bờ ao, xung quang vắng mặt màu Dâm Bụt. Các cô Bướm màu thưa qua lại. Các chú Ếch Nhái không còn ai đùa với mình, bớt nhảy tõm xuống ao. Các chú nhớ hoài những rặng Dâm Bụt đỏ. Chỉ có mụ Gió là tự do hoành hành không ai ngăn cản bước đi của mụ nữa.
Một hôm trời bão. Hàng năm mụ Gió rủ nhau ào ạt xô vào vườn hoa. Bấy giờ các mụ không còn trêu tức nữa mà là cáu giận thực sự. Cô Hồng Nhung bị rách tả tơi cả áo đẹp. Cô hoa Huệ kiêu kì bị sái cả cổ. Nhiều cô Cẩm Chướng còn bị dập cả mồm miệng. Các cô chỉ còn biết rên la.
Khi đó, các loài hoa trong vườn mới nhớ đến rặng Dâm Bụt. Phải chăng rặng Dâm Bụt còn thì các cô đâu đến nỗi xơ xác như thế này. Các cô khóc lóc. Cô nọ đổ cho cô kia là đã xúi chị chủ vườn chặt mất rặng Dâm Bụt.
Những gốc dâm bụt còn lại quanh vườn nghe các cô hoa khóc lóc, cãi nhau, vừa buồn cười lại vừa thương hại.
Ít ngày sau, các gốc Dâm Bụt đâm chồi lên xanh tốt xen dần thành rặng cây dày, trổ muôn vàn búp non tươi, rồi một sớm mai nở tung ra những màu hoa rực rỡ.

BA CÔ GÁI


Ngày xưa, có một người đàn bà nghèo sinh được ba cô gái. Bà rất yêu thương các con, bà lo cho các con từng li từng tí. Nhà nghèo, bà phải làm lụng vất vả để nuôi các con nhưng bà không hề phàn nàn.
Được mẹ yêu thương chăm sóc, ba cô gái lớn nhanh như thổi. Cả ba đều đẹp như trăng rằm. Thế rồi lần lượt hết cô này đến cô khác đi lấy chồng, bà mẹ ở nhà một mình.
Năm tháng trôi qua, bà mẹ tuổi mỗi ngày một già, sức mỗi ngày một yếu. Một hôm, bà thấy trong người mệt mỏi, bà biết mình không sống được bao lâu nữa, bà nhớ các con nhưng cả ba cô gái đều ở xa quá nên bà không thể đến thăm các con được. Bà liền viết cho mỗi cô con gái một bức thư báo tin bà bị ốm và nhắn các cô về thăm. Bà nhờ Sóc con đưa thư cho ba cô gái, bà dặn Sóc:
- Sóc khôn ngoan, Sóc hãy nói với các con ta là ta đang ốm và bảo chúng về ngay thăm ta Sóc nhé!
Sóc con vâng lời mang thư đi. Sóc đi ròng rã một ngày một đêm đến nhà cô chị cả, cô chị cả đang cọ chậu, Sóc con đưa thư cho cô và nói:
- Chị cả ơi! Mẹ đang ốm đấy, mẹ chị muốn gặp chị. Chị hãy về ngay cho mẹ chị gặp!
Nghe Sóc nói, cô cả đáp:
- Thật à Sóc? Mẹ chị đang ốm đấy à? Ôi! Chị buồn quá! Chị thương mẹ chị quá! Chị cũng muốn về thăm mẹ chị ngay, nhưng chị còn phải cọ cho xong mấy cái chậu này đã.
Nghe chị cả nói, Sóc con giận dữ:
- Thương mẹ, thương mẹ mà lại còn cọ chậu đã rồi mới đi thăm mẹ. Thôi cứ ở nhà mà cọ chậu.
Ngay lúc đó cô gái ngã lăn ra đất, biến thành con rùa to bò ra khỏi nhà đi mãi.
Sóc con lại đi đến nhà cô gái thứ hai. Phải mất ròng rã một ngày, một đêm nữa thì Sóc đến được nhà cô hai. Cô hai đang xe chỉ, Sóc con đưa thư rồi nói với cô hai:
- Chị hai ơi! Mẹ chị đang ốm đấy, mẹ chị muốn gặp chị. Chị hãy đến gặp mẹ chị đi.
Nghe Sóc con nói, cô hai đáp:
- Thật ư Sóc? Mẹ chị đang ốm à? Ôi! Chị thương mẹ chị quá! Chị muốn về thăm mẹ yêu quí của chị ngay, nhưng chị còn bận xe cho xong chỗ chỉ này đã.
Nghe cô hai nói, Sóc con giận dữ:
- Thương mẹ, thương mẹ mà lại còn để xe chỉ đã rồi mới đi thăm mẹ. Thôi được! Nếu thế thì cứ ở nhà mà xe chỉ suốt đời.
Sóc con vừa nói xong thì cô hai biến thành con nhện, suốt đời giăng chỉ.
Sóc con lại đi đến nhà cô gái út, cô đang nhào bột. Sóc con đưa thư cho cô út, đọc thư xong cô hốt hoảng, tất tả đi thăm mẹ ngay.
Thấy cô gái út thật tình thương mẹ, Sóc con âu yếm nói:
- Chị út ơi! Chị là người con gái hiếu thảo. Mọi người sẽ thương yêu chị, đời chị sẽ vui vẽ và hạnh phúc.
Quả nhiên, cô gái út sống rất lâu. Mọi người ai ai cũng thương yêu, quý mến cô. Còn các con cô thì người nào cũng quý mến cô.

SƠN TINH THỦY TINH


Thuở ấy, Vua Hùng thứ 18 có một người con gái rất xinh. Vua muốn chọn chàng rể vừa hiền, vừa tài nên truyền lệnh mở hội kén rể. Trai tráng khắp nơi nô nức kéo về kinh đô thi tài. Đã mấy ngày qua, biết bao nhiêu chàng trai tuấn tú, võ nghệ tài ba lần lượt ra trổ tài, nhưng vẫn chưa được nhà vua ưng chọn. Vua đã hơi thất vọng thì bỗng nhiên có hai người cùng một lúc tiến vào xin thi tài, một người tên là Sơn Tinh, còn người kia tên là Thủy Tinh. Vua truyền cho hai người cùng trổ tài. Lời vua truyền vừa dứt, Thủy Tinh đã vội ra oai gây sấm sét đùng đùng, mây tuôn gió nổi, bốn bề nước đổ, trời đất tối tăm. Cả một vùng đất rung chuyển, thật là rùng rợn. Đến lượt Sơn Tinh liền khoan thai vẫy tay hóa phép dời núi, đổ cây, phá rừng vung đất chống lại trận nước dâng lên của Thủy Tinh. Sơn Tinh giơ gậy thần chỉ bốn phương, lập tức cảnh vật trở lại bình thường, trời trong, sông lặn, cây cỏ xanh tươi.
Vua Hùng thấy hai người cùng tài giỏi không biết gả con gái cho ai. Vua ngẫm nghĩ rồi phán rằng:
- Sơn Tinh và Thủy Tinh đều giỏi cả. Nhưng muốn lấy công chúa thì phải có lễ vật ra mắt ta! Vậy rạng sáng mai, ai đem của lạ vật quý đến trước, ta sẽ gả con gái cho người ấy!
Tờ mờ sáng hôm sau, Sơn Tinh đã mang lễ vật đến dâng vua, lễ vật của Sơn Tinh có voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao và bao bạc vàng, châu báu. Vua Hùng giữ lời hẹn gả công chúa cho Sơn Tinh.
Thủy Tinh cũng đem đến ngọc châu, đồi mồi, san hô và bao giống tôm, cá quý đến dâng vua. Nhưng Thủy Tinh đến chậm quá, Sơn Tinh đã rước công chúa về núi mất rồi.
Thủy Tinh không lấy được công chúa nên nổi giận dâng nước lên bao vây núi. Suốt ngày đêm, đất trời đen tối, mưa gió mịt mù, đồng ruộng đất đai ngập đầy nước.
Sơn Tinh bình tĩnh tìm cách chống trả lại Thủy Tinh. Nước dâng cao bao nhiêu thì Sơn Tinh lại hóa phép làm cho núi dâng cao lên bấy nhiêu. Quân của Sơn Tinh từ trên núi ném đá tới tấp xuống nước làm cho quân lính của Thủy Tinh chết rất nhiều. Xác cá, ba ba, thuồng luồng … nổi đầy mặt nước.
Thủy Tinh đánh mãi vẫn không thắng được Sơn Tinh. Cuối cùng Thủy Tinh đành rút nước lui quân về.
Tuy nhiên, Thủy Tinh vẫn không quên chuyện xưa. Hàng năm cứ vào khoảng tháng bảy, tháng tám là Thủy Tinh lại dâng nước đánh Sơn Tinh.

QUẢ BẦU TIÊN


Каталог: spthmn -> attachments -> article

tải về 427.86 Kb.

Chia sẻ với bạn bè của bạn:
1   2   3   4   5   6   7   8




Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©ru.originaldll.com 2024
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương